Vì cuộc đời là những chuyến đi....
I was very fond of you, but now I’m so, so tired. I’m not happy to go, but one needn’t be happy to make another start.
- Albert Camus, The Plague (via hellanne)
Then one day, suddenly, it ends, it changes, I don’t understand, it dies, or it’s me, I don’t understand that either. I ask the words that remain— sleeping, waking, morning, evening. They have nothing to say.
- Samuel Beckett, Endgame (via hellanne)
Have you ever been so melancholy, that you wanted to fit in the palm of your beloved’s hand? And lie there, for fortnights, or decades, or the length of time between stars? In complete silence?
- Sarah Ruhl, Melancholy Play (via hellanne)

Vẫn van xin đời,

Vẫn van xin người,

Đừng phụ tôi.


- .. (via tililu)

Anh thương cái người con gái trong tấm hình này..nhìn bờ vai em lúc nào anh cũng muốn ôm em thật chặt…
Anh thương em..
Anh thương em lắm..
Và anh sẽ nói hoài là anh thương em. Được hông? :*

Trích lá thư thứ 47 của người kia.

Người trong hình đương nhiên là mình, do người kia chụp
Côn Đảo, 2014
Anh thương cái người con gái trong tấm hình này..nhìn bờ vai em lúc nào anh cũng muốn ôm em thật chặt…
Anh thương em..
Anh thương em lắm..
Và anh sẽ nói hoài là anh thương em. Được hông? :*
Trích lá thư thứ 47 của người kia.
Người trong hình đương nhiên là mình, do người kia chụp
Côn Đảo, 2014

kul-gaara said: Cuối cùng mình cũng tìm thấy bạn :) Hy vọng mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với bạn, không còn buồn phiền nhiều nữa. Định chúc bạn ngủ ngon, nhưng ngày mai chắc bạn mới đọc được message này, nên Chúc bạn ngày mới tốt lành nha ;) From Hanoi w love ;)

Mình định bụng là sẽ trả lời private cho bạn, nhưng mình lại không muốn làm mất cái inbox này của bạn, mà bạn lại không mở ask để mình có thể vô đó nhắn cho bạn, mà mình im lặng thì cũng không được cho nên mình đành phải chọn cách public :)

Cảm ơn bạn, Saigon cũng hy vọng Hà Nội an nhiên và ngủ ngon đêm nay.

Mình không khó tìm, đơn giản là có muốn tìm hay không :)

ndcd:

Từ thou xưa đến muôn đời sau, những chú bọ cạp chạy trốn sự cô độc của mình, nhưng nỗi cô độc, nó đi theo lẹo dẹo bên trái bên phải, trên dưới, bên hông, như một cái bóng bị điều khiển bởi ánh sáng mặt trời, một thứ bất diệt.

Những chú bọ cạp mang niềm tự hào giống loài, quanh quất trong thành…

đậm chất Dương!

…

Your only problem, perhaps, is that you scream without letting yourself cry.
- Friedrich Nietzsche, Selected Letters (via hellanne)
"Thà về nhà đói còn hơn ăn cơm người ta mà không thoải mái"
Người này, lăn ra là ngủ nhưng mà sẻ thức kinh khủng, mình cựa quậy cái là mở mắt hỏi "Sao vậy?".Người này, làm biếng kinh khủng, chỉ thích nằm dài trên giường, mình bảo đi dẹp đồ đi lấy thuốc uống… thì cứ "Chút nữa, chút nữa đi" nhưng mà mình chực đi thì lại nắm tay kéo lại "Nam làm" rồi đứng phắt dậy.
Người này…

"Thà về nhà đói còn hơn ăn cơm người ta mà không thoải mái"

Người này, lăn ra là ngủ nhưng mà sẻ thức kinh khủng, mình cựa quậy cái là mở mắt hỏi "Sao vậy?".
Người này, làm biếng kinh khủng, chỉ thích nằm dài trên giường, mình bảo đi dẹp đồ đi lấy thuốc uống… thì cứ "Chút nữa, chút nữa đi" nhưng mà mình chực đi thì lại nắm tay kéo lại "Nam làm" rồi đứng phắt dậy.

Người này…