Vì cuộc đời là những chuyến đi....
Being alone is better than sitting next to a lover and feeling lonely.
- Richard Linklater (via larmoyante)

Myp is Myp, no matter what!

Chị đồng nghiệp của mình nói rằng "Myp không được phép buồn lâu, vì Myp mà buồn thì xung quanh Myp ảm đạm theo".
Hai ngày mình im lặng, nén cảm xúc là hai ngày công ty mình bớt rộn rã đi, là hai ngày mà cứ chốc chốc lại sẽ có người than thở 1 câu "Myp ơi, sao em im lặng, em nói gì đi". Đó cũng là hai ngày mà mình nhận được những cái message private trên Skype đại loại kiểu "Em mau hết buồn nhé, I miss my Myp".
Một người bạn của mình từng nói mình luôn ẩn chứa 1 cái năng lực siêu nhiên nào đó giúp truyền cảm hứng cho đối phương rất nhiều, và ngoại trừ những lúc hiếm hoi mình bèo nhèo như cục cứt mèo thì ở bên cạnh mình lúc nào cũng vui.
Đó cũng là lý do cách đây 1 năm, sau 1 tuần rời công ty cũ qua công ty mới thì nhận được tin nhắn của bé tiếp tân công ty cũ "Chị đi rồi, công ty buồn như cái chùa bà đanh, chẳng ai buồn nói với ai lời nào, thiếu vắng tiếng cười của chị quá đi, quay về đi".
Thật ra, mình biết mình không có siêu năng lực, cũng chẳng thần thánh gì cả. Chỉ là mình luôn tâm niệm

Đã là sống thì phải hết mình, thì phải vui, vì *Cuộc đời đó có bao nhiêu mà hững hờ*

Là vậy..
P.S: Hình được chụp trưa hôm qua, khi cả team kéo nhau đi ăn. Một mình mình làm nháo nhào cả team chỉ vì mọi người thấy sao hôm nay con Myp nó đẹp và đầy sức sống lạ. Thế là chỉ ngồi đó làm trò cho mọi người chụp, rồi chỉnh, rồi gửi :D
Đã chẳng nói Myp được cưng chiều quen rồi còn gì!

Myp is Myp, no matter what!

Chị đồng nghiệp của mình nói rằng "Myp không được phép buồn lâu, vì Myp mà buồn thì xung quanh Myp ảm đạm theo".

Hai ngày mình im lặng, nén cảm xúc là hai ngày công ty mình bớt rộn rã đi, là hai ngày mà cứ chốc chốc lại sẽ có người than thở 1 câu "Myp ơi, sao em im lặng, em nói gì đi". Đó cũng là hai ngày mà mình nhận được những cái message private trên Skype đại loại kiểu "Em mau hết buồn nhé, I miss my Myp".

Một người bạn của mình từng nói mình luôn ẩn chứa 1 cái năng lực siêu nhiên nào đó giúp truyền cảm hứng cho đối phương rất nhiều, và ngoại trừ những lúc hiếm hoi mình bèo nhèo như cục cứt mèo thì ở bên cạnh mình lúc nào cũng vui.

Đó cũng là lý do cách đây 1 năm, sau 1 tuần rời công ty cũ qua công ty mới thì nhận được tin nhắn của bé tiếp tân công ty cũ "Chị đi rồi, công ty buồn như cái chùa bà đanh, chẳng ai buồn nói với ai lời nào, thiếu vắng tiếng cười của chị quá đi, quay về đi".

Thật ra, mình biết mình không có siêu năng lực, cũng chẳng thần thánh gì cả. Chỉ là mình luôn tâm niệm

Đã là sống thì phải hết mình, thì phải vui, vì *Cuộc đời đó có bao nhiêu mà hững hờ*

Là vậy..

P.S: Hình được chụp trưa hôm qua, khi cả team kéo nhau đi ăn. Một mình mình làm nháo nhào cả team chỉ vì mọi người thấy sao hôm nay con Myp nó đẹp và đầy sức sống lạ. Thế là chỉ ngồi đó làm trò cho mọi người chụp, rồi chỉnh, rồi gửi :D

Đã chẳng nói Myp được cưng chiều quen rồi còn gì!

Ốc sên nói với cây dừa“Sên ta nay lớn bằng dừa thấy chưa?”
Ra trời vừa dứt cơn mưa Đường kia ngập nước giữa trưa vũng lầy Ốc sên vẫn như bao ngày Chầm chậm lê bước ngắm mây xa vời Nghêu ngao câu hát lả lơi Mây kia là chuyện của trời trên cao Sên đây nhỏ bé ước ao Một ngày sên lớn sên cao hơn trời Bỗng sên thốt lời “hỡi ơi” Dừa xưa vẫn kiểu ngời ngời cao cao Mà nay dừa khác biết bao Nhỏ ti nhỏ tí thế nào chẳng hay À hay sên đã đổi thay Ước mơ to lớn hôm nay nhiệm màu Xem dừa chả lớn là bao Ốc sên vỗ ngực tự hào làm sao
Sên ơi sên chẳng thấy sao Thân sên nhỏ bé qua bao tháng ngày Kia là cái bóng của cây Hắt lên mặt nước ở ngay dưới đường Nhìn sên thấy thật đáng thương“Ra là sên vẫn bình thường nhỏ nhoi” Ngó mình dưới nước sên soi Vậy mà cứ tưởng… “ôi thôi đáng buồn”
Nhưng sên chẳng kiểu dễ buông Nhìn dừa sên bỗng buông lời thướt tha“Ừ thì dừa lớn hơn ta Nhưng chắc ông tổ của ta hơn dừa”
—-
Lâu rồi mới có hứng ngồi 1 mạch gieo vần thế này. Thật ra thơ được làm dựa trên 1 tấm hình được gửi từ lâu mà lâu quá nên cũng mất rồi nên thành ra hình chỉ mang tính chất làm tựa đề cho thơ chứ không thể mang tính chất cho người đọc hình dung được rõ kết cấu câu chuyện.Buồn ghê nơi ời ơi!

Ốc sên nói với cây dừa
“Sên ta nay lớn bằng dừa thấy chưa?”

Ra trời vừa dứt cơn mưa
Đường kia ngập nước giữa trưa vũng lầy
Ốc sên vẫn như bao ngày
Chầm chậm lê bước ngắm mây xa vời
Nghêu ngao câu hát lả lơi
Mây kia là chuyện của trời trên cao
Sên đây nhỏ bé ước ao
Một ngày sên lớn sên cao hơn trời
Bỗng sên thốt lời “hỡi ơi”
Dừa xưa vẫn kiểu ngời ngời cao cao
Mà nay dừa khác biết bao
Nhỏ ti nhỏ tí thế nào chẳng hay
À hay sên đã đổi thay
Ước mơ to lớn hôm nay nhiệm màu
Xem dừa chả lớn là bao
Ốc sên vỗ ngực tự hào làm sao

Sên ơi sên chẳng thấy sao
Thân sên nhỏ bé qua bao tháng ngày
Kia là cái bóng của cây
Hắt lên mặt nước ở ngay dưới đường
Nhìn sên thấy thật đáng thương
“Ra là sên vẫn bình thường nhỏ nhoi”
Ngó mình dưới nước sên soi
Vậy mà cứ tưởng… “ôi thôi đáng buồn”

Nhưng sên chẳng kiểu dễ buông
Nhìn dừa sên bỗng buông lời thướt tha
“Ừ thì dừa lớn hơn ta
Nhưng chắc ông tổ của ta hơn dừa”

—-

Lâu rồi mới có hứng ngồi 1 mạch gieo vần thế này.

Thật ra thơ được làm dựa trên 1 tấm hình được gửi từ lâu mà lâu quá nên cũng mất rồi nên thành ra hình chỉ mang tính chất làm tựa đề cho thơ chứ không thể mang tính chất cho người đọc hình dung được rõ kết cấu câu chuyện.
Buồn ghê nơi ời ơi!

"When there’s a will, there’s a way"

-

Côn Đảo, 7/2014
Pentax MV1 | 50f2

"When there’s a will, there’s a way"

-

Côn Đảo, 7/2014
Pentax MV1 | 50f2

…if these years have taught me anything it is this: you can never run away. Not ever. The only way out is in.
- Junot Díaz, The Brief Wondrous Life of Oscar Wao (via hellanne)
Năm lớp 12, thầy dạy môn Kỹ Thuật đã nói với cả lớp "Không ai uống nước hai lần trên một dòng sông".Cuộc đời cũng như thế, như một dòng chảy, mà khi đã chảy qua rồi thì mãi mãi không bao giờ có thể quay lại.
Nơi khúc sông này, là nơi mà mỗi chiều thứ Sáu mình và một số chị đồng nghiệp cùng nhau mang một thùng cá chép, cá trê, cá lóc hoặc cá rô được mua ở chợ ra đây thả. Mặc kệ cho gần đó rất nhiều những người khác đang tay cầm cần câu, tay xách lưới. Cũng mặc kệ cho nhiều người bảo đó là chuyện rảnh đời, vô ích.Mà mỗi lần thả cá, mình đều tâm niệm cá mình thả sẽ không bao giờ bị câu lên hay bắt lên lại. Mình không phải đứa vô ưu, vô lo, mình chỉ biết mình nhẹ nhàng và sẽ không phải lo nghĩ cho những bạn cá đó nữa.
Hôm nay, lướt thướt dọc bờ hành lang sông là chiếc váy dài màu đen, tiến đến khúc sông này, ngay tại chỗ này. Thẩn thờ, rồi vật vã, gào khóc cũng mặc cho người qua kẻ lại có nhìn hay có nghĩ gì. Mình thả trôi Nam, thả trôi những suy nghĩ, những dằn vặt, những nỗi niềm, những đau đớn, những nhớ thương vô ngàn. Mình biết, hôm nay chưa thả hết mình sẽ không về.
Mình không muốn lại bắt bản thân sống những chuỗi ngày đó. Mình không phải là mình, không kiểm soát được cảm xúc, hành động và lời nói. Mình phát rồ, phát dại và rồi *trong những lúc bế tắc nhất, lại có xu hướng ngược đãi bản thân*.Ai sẽ cứu mình? Chỉ có tự bản thân mình là có thể cứu mình thôi.
Mình từng viết rất nhiều lần "Không có ai là có đủ quyền năng làm tổn thương người khác cả. Vấn đề chính là ở bản thân ai đó có cho phép người khác làm tổn thương mình hay không".
Con người, sống trên đời. Họ chấp tất cả mọi thứ, chỉ riêng 1 cái chấp mà họ không bao giờ học được, đó là *chấp nhận*.
Và bởi vì không thể chấp nhận nên họ không thể cho qua. Suy cho cùng, một Nam mà mình biết, có thể không phải là người tàn nhẫn, lạnh lùng, mà Nam chỉ là người biết cách chấp nhận. Nam luôn hơn mình ở điểm đó. Mình thì chỉ giỏi việc cố chấp.

Mình là đứa luôn đủ sáng suốt để nhận ra sự việc đang diễn ra đến đâu, một đứa có đủ lý trí để mà phải biết làm gì. Nhưng cũng vì lối sống tình cảm một cách cố chấp mà mình tự cho phép mình che mờ mắt và đâm đầu vào ngõ cụt.

Mình không muốn những người xung quanh mình cảm thấy bất lực vì một nỗi đau mà họ mãi không thể xoa dịu, dẫu có dốc tận lực cũng không thể vực dậy được một Myp mà họ yêu quý.

Ba cuộc gọi không lời đáp, với từng nhịp khó thở quặn thắt theo từng tiếng reo là quá đủ đối với mình.Chừa cho mình một con đường thoát, một con đường sống đi. Tự cứu lấy bản thân đi.

Điều tốt đẹp nhất, đó là mình đã sống trọn với Nam từng giây phút, từng khoảnh khắc mà không bỏ lỡ bất cứ điều gì. Mình đã chỉ biết và chỉ hướng về mỗi Nam trong khoảnh khắc ấy.Không hối hận, không hối tiếc.


Hôm nay, mình chấp nhận việc Nam đã thật sự buông bỏ mình, và mình chấp nhận buông bỏ Nam.

Năm lớp 12, thầy dạy môn Kỹ Thuật đã nói với cả lớp "Không ai uống nước hai lần trên một dòng sông".
Cuộc đời cũng như thế, như một dòng chảy, mà khi đã chảy qua rồi thì mãi mãi không bao giờ có thể quay lại.

Nơi khúc sông này, là nơi mà mỗi chiều thứ Sáu mình và một số chị đồng nghiệp cùng nhau mang một thùng cá chép, cá trê, cá lóc hoặc cá rô được mua ở chợ ra đây thả. Mặc kệ cho gần đó rất nhiều những người khác đang tay cầm cần câu, tay xách lưới. Cũng mặc kệ cho nhiều người bảo đó là chuyện rảnh đời, vô ích.
Mà mỗi lần thả cá, mình đều tâm niệm cá mình thả sẽ không bao giờ bị câu lên hay bắt lên lại. Mình không phải đứa vô ưu, vô lo, mình chỉ biết mình nhẹ nhàng và sẽ không phải lo nghĩ cho những bạn cá đó nữa.

Hôm nay, lướt thướt dọc bờ hành lang sông là chiếc váy dài màu đen, tiến đến khúc sông này, ngay tại chỗ này. Thẩn thờ, rồi vật vã, gào khóc cũng mặc cho người qua kẻ lại có nhìn hay có nghĩ gì. Mình thả trôi Nam, thả trôi những suy nghĩ, những dằn vặt, những nỗi niềm, những đau đớn, những nhớ thương vô ngàn. Mình biết, hôm nay chưa thả hết mình sẽ không về.

Mình không muốn lại bắt bản thân sống những chuỗi ngày đó. Mình không phải là mình, không kiểm soát được cảm xúc, hành động và lời nói. Mình phát rồ, phát dại và rồi *trong những lúc bế tắc nhất, lại có xu hướng ngược đãi bản thân*.
Ai sẽ cứu mình? Chỉ có tự bản thân mình là có thể cứu mình thôi.

Mình từng viết rất nhiều lần "Không có ai là có đủ quyền năng làm tổn thương người khác cả. Vấn đề chính là ở bản thân ai đó có cho phép người khác làm tổn thương mình hay không".

Con người, sống trên đời. Họ chấp tất cả mọi thứ, chỉ riêng 1 cái chấp mà họ không bao giờ học được, đó là *chấp nhận*.
Và bởi vì không thể chấp nhận nên họ không thể cho qua. Suy cho cùng, một Nam mà mình biết, có thể không phải là người tàn nhẫn, lạnh lùng, mà Nam chỉ là người biết cách chấp nhận. Nam luôn hơn mình ở điểm đó. Mình thì chỉ giỏi việc cố chấp.
Mình là đứa luôn đủ sáng suốt để nhận ra sự việc đang diễn ra đến đâu, một đứa có đủ lý trí để mà phải biết làm gì. Nhưng cũng vì lối sống tình cảm một cách cố chấp mà mình tự cho phép mình che mờ mắt và đâm đầu vào ngõ cụt.
Mình không muốn những người xung quanh mình cảm thấy bất lực vì một nỗi đau mà họ mãi không thể xoa dịu, dẫu có dốc tận lực cũng không thể vực dậy được một Myp mà họ yêu quý.
Ba cuộc gọi không lời đáp, với từng nhịp khó thở quặn thắt theo từng tiếng reo là quá đủ đối với mình.
Chừa cho mình một con đường thoát, một con đường sống đi. Tự cứu lấy bản thân đi.
Điều tốt đẹp nhất, đó là mình đã sống trọn với Nam từng giây phút, từng khoảnh khắc mà không bỏ lỡ bất cứ điều gì. Mình đã chỉ biết và chỉ hướng về mỗi Nam trong khoảnh khắc ấy.
Không hối hận, không hối tiếc.
Hôm nay, mình chấp nhận việc Nam đã thật sự buông bỏ mình, và mình chấp nhận buông bỏ Nam.
So what is the worst? 
The feeling that you have butterflies in your stomach or the feeling that all butterflies died?
That’s the feeling of losing you..

Mình từng nói với người kia "Em chán cách sống của con người với con người. Cùng là người, sống ở đời, có cần thiết khi phải phũ phàng với nhau như thế. Điều đó làm em thấy mệt mỏi với cuộc đời này quá".

Và giờ thì mình thấy được cái mặt phũ phàng nhẹ nhàng phủi bỏ, gạt qua một bên của chính người kia.

Mình nghĩ là, bản thân mình có thể biết một người với những điều tử tế, tốt đẹp; biết một người khác với những điều tàn nhẫn, lạnh lùng; nhưng mình không thể biết, không thể trải nghiệm cả hai mặt tính cách đó từ chính một người. Đau đớn thay, một phần tư cuộc đời mình đối diện với không phải một lần mà là hai.
Tối hôm qua, ngồi sau xe Sâu, khóc nức nở giữa Saigon xô bồ người xe, mình thổn thức "Chị cách đây 2 năm và chị bây giờ không khác nhau là mấy".

Thế nhưng, cho đến bây giờ mình biết bản chất nó đã khác, mình đã khác, rất khác. Mình cách đây 2 năm là một mình của bi lụy, của lòng tự tôn bị xói mòn van xin cầu khẩn mối tình đầu đừng buông bỏ mình. Còn mình bây giờ là một mình của những đau đớn, gào khóc nhưng nhất quyết không níu kéo, không quỵ lụy.

Mà suy cho cùng, cũng là những lần dốc tận lực tận sức để yêu thương.

Chính người kia đã nói ”Anh không thích những chuyện tình cảm hững hờ”. Vậy thì tại sao bây giờ, anh lại hờ hững đến như vậy?

(Source: veinsu, via sa-anh-almost-lover)

vianhdaythoi:

" Khi nào đàn ông nghe thấy được sự im lặng của phụ nữ thì lúc đó phụ nữ mới thực sự được quan tâm “ 

vianhdaythoi:

" Khi nào đàn ông nghe thấy được sự im lặng của phụ nữ thì lúc đó phụ nữ mới thực sự được quan tâm “ 

(via dobuxuvacluchay)