From Phuongmyp with love

Vì cuộc đời là những chuyến đi....

April 22, 2014 at 11:01pm
1 note

Đêm hôm ấy, có đứa con gái gào khóc giữa lòng Hà Nội, mà Hà Nội nào có hay biết. Trong cơn thổn thức nó nghe được tiếng khe khẽ quay người của Hà Nội, nói với nó rằng nó mãi mãi không thuộc về nơi này.

— 6/2013

10:37pm
3 notes
Cô bé này là cô bé tạo ấn tượng mạnh mẽ nhất từ khi Saigon - Hà Nội chỉ mới kết nối với nhau qua Tum, cho đến khi mình vừa ngồi trên taxi vừa gọi báo cổ biết mình đang ở Hà Nội và điếc tai với tiếng hét thất thanh “Thật á, chị Myp đang ở Hà Nội à, thật không thể tin được”.
Lúc đó mình đã tự nhủ “Sống chết gì cũng gặp bằng được con bé này”.

Gọi là bé, là nhóc, là em gái nhưng nó bự gần gấp đôi mình :)))) là đứa duy nhất đi lang thang cùng mình hết con đường này tới con đường kia, chui vô quán cà phê tránh nóng, lại đi lang thang, rồi tham quan đền Ngọc Sơn, lại chui tiếp vô Tràng Tiền cho mình thay cái quần dài ra mặc cái quần short vô vì nóng quá. Hai đứa đi bộ, đi tới đâu cười banh trời náo nhiệt tới đó, mình tưởng tượng người xung quanh họ nhìn và nghĩ “Vụ án gì vui vậy sao 2 con điên này nó bấn vậy”.
Tấm hình này có 1 sự bơ phờ vì mệt nhưng tràn đầy khí chất. Tóc mình lúc ấy còn màu, giờ thì đang nuôi lại tóc đen từ từ cắt hết tóc màu đi; kiếng còn đeo, giờ thì bỏ hẳn kiếng rồi không đeo nữa. Còn Xù thì chả khác gì, quái lạ nó đã nhỏ tuổi hơn mình còn trẻ lâu hơn mình là thế nào.

Mình có nói với Xù rằng mình muốn khám phá hết mọi ngóc ngách ở Hà Nội, ăn tất cả mọi thứ mình có thể ăn. Có lẽ cho tới bây giờ Xù vẫn nghĩ lý do nằm ở cái sự tham lam ham ôm lấy ôm hết của mình mà không biết là nguyên nhân cốt lõi nằm ở chỗ mình muốn ôm trọn, muốn cảm càng nhiều càng tốt cái Hà Nội của 1 người. 
Cái cảm giác mà đi tới đâu cũng mường tượng ra cảnh ai đó cũng đã từng ngồi tại đây, đứng tại đây hít thở cùng 1 bầu không khí nó lạ lẫm và thú vị lắm.

Là ngu ngốc nếu như làm 1 điều điên rồ nào đó vì 1 người, giả dụ như đến 1 nơi hoàn toàn xa lạ vì người đó chỉ vì muốn cảm nhận hơi thở nhịp sống khi mà thực chất người không hiện diện ở vùng đất đó. Nhưng ngu ngốc và điên rồ đôi khi mang đến cho mình nhiều hơn những gì mình mong đợi.

Cho tới cuối cùng, điều mình mong đợi bỗng chốc chẳng bao giờ đến nhưng điều không mong đợi vẫn tồn tại cùng với mình với những giá trị đáng trân trọng hơn rất nhiều.

Có lẽ sẽ phải lâu thật lâu nữa mình mới quay lại Hà Nội.
Ở Hà Nội có 1 thứ kí gửi nơi cô Xù này, thứ mà mình chắc chắn sẽ dùng cho 1 ngày mùa đông ở nơi đây.

Cô bé này là cô bé tạo ấn tượng mạnh mẽ nhất từ khi Saigon - Hà Nội chỉ mới kết nối với nhau qua Tum, cho đến khi mình vừa ngồi trên taxi vừa gọi báo cổ biết mình đang ở Hà Nội và điếc tai với tiếng hét thất thanh “Thật á, chị Myp đang ở Hà Nội à, thật không thể tin được”.
Lúc đó mình đã tự nhủ “Sống chết gì cũng gặp bằng được con bé này”.

Gọi là bé, là nhóc, là em gái nhưng nó bự gần gấp đôi mình :)))) là đứa duy nhất đi lang thang cùng mình hết con đường này tới con đường kia, chui vô quán cà phê tránh nóng, lại đi lang thang, rồi tham quan đền Ngọc Sơn, lại chui tiếp vô Tràng Tiền cho mình thay cái quần dài ra mặc cái quần short vô vì nóng quá. Hai đứa đi bộ, đi tới đâu cười banh trời náo nhiệt tới đó, mình tưởng tượng người xung quanh họ nhìn và nghĩ “Vụ án gì vui vậy sao 2 con điên này nó bấn vậy”.
Tấm hình này có 1 sự bơ phờ vì mệt nhưng tràn đầy khí chất. Tóc mình lúc ấy còn màu, giờ thì đang nuôi lại tóc đen từ từ cắt hết tóc màu đi; kiếng còn đeo, giờ thì bỏ hẳn kiếng rồi không đeo nữa. Còn Xù thì chả khác gì, quái lạ nó đã nhỏ tuổi hơn mình còn trẻ lâu hơn mình là thế nào.

Mình có nói với Xù rằng mình muốn khám phá hết mọi ngóc ngách ở Hà Nội, ăn tất cả mọi thứ mình có thể ăn. Có lẽ cho tới bây giờ Xù vẫn nghĩ lý do nằm ở cái sự tham lam ham ôm lấy ôm hết của mình mà không biết là nguyên nhân cốt lõi nằm ở chỗ mình muốn ôm trọn, muốn cảm càng nhiều càng tốt cái Hà Nội của 1 người.
Cái cảm giác mà đi tới đâu cũng mường tượng ra cảnh ai đó cũng đã từng ngồi tại đây, đứng tại đây hít thở cùng 1 bầu không khí nó lạ lẫm và thú vị lắm.

Là ngu ngốc nếu như làm 1 điều điên rồ nào đó vì 1 người, giả dụ như đến 1 nơi hoàn toàn xa lạ vì người đó chỉ vì muốn cảm nhận hơi thở nhịp sống khi mà thực chất người không hiện diện ở vùng đất đó. Nhưng ngu ngốc và điên rồ đôi khi mang đến cho mình nhiều hơn những gì mình mong đợi.

Cho tới cuối cùng, điều mình mong đợi bỗng chốc chẳng bao giờ đến nhưng điều không mong đợi vẫn tồn tại cùng với mình với những giá trị đáng trân trọng hơn rất nhiều.

Có lẽ sẽ phải lâu thật lâu nữa mình mới quay lại Hà Nội.
Ở Hà Nội có 1 thứ kí gửi nơi cô Xù này, thứ mà mình chắc chắn sẽ dùng cho 1 ngày mùa đông ở nơi đây.

12:49am
16 notes
Reblogged from dobuxuvacluchay
dobuxuvacluchay:

Muốn có một ai đó sẽ là người giữ và chụp lại cho mình những khoảnh khắc đời thường nhất trong cuộc sống. 
Muốn có một ai đó sẽ thấy mình cười, khóc, buồn, vui, điên khùng, dở hơi, chập cheng, đủ các thể loại đúng là mình là Xù …
Muốn ….

Tấm hình này là chị Myp chụp mình hồi tháng 6 năm ngoái.
Nhanh thiệt nhanh  
10h10 Nhớ Sài Gòn nhớ!!!

Nhìn đi nhìn lại tôi tự thấy tôi chụp phần nhỏ cơ thể của cô đẹp bà cố luôn cô Xù à.Lúc đầu tôi không định reblog đâu nhưng không cưỡng lại được.Lần sau gặp đi, tôi chụp cho cả 1 album tự nhiên đời thường dở hơi mang đi dìm hàng thì đừng có la khóc giãy đành đạch nhé.P.s: iu cô Xù :xKí tên: chị Myp cúp bế xinh đẹp ^^~

dobuxuvacluchay:

Muốn có một ai đó sẽ là người giữ và chụp lại cho mình những khoảnh khắc đời thường nhất trong cuộc sống. 

Muốn có một ai đó sẽ thấy mình cười, khóc, buồn, vui, điên khùng, dở hơi, chập cheng, đủ các thể loại đúng là mình là Xù …

Muốn ….

Tấm hình này là chị Myp chụp mình hồi tháng 6 năm ngoái.

Nhanh thiệt nhanh  

10h10 Nhớ Sài Gòn nhớ!!!

Nhìn đi nhìn lại tôi tự thấy tôi chụp phần nhỏ cơ thể của cô đẹp bà cố luôn cô Xù à.

Lúc đầu tôi không định reblog đâu nhưng không cưỡng lại được.

Lần sau gặp đi, tôi chụp cho cả 1 album tự nhiên đời thường dở hơi mang đi dìm hàng thì đừng có la khóc giãy đành đạch nhé.

P.s: iu cô Xù :x
Kí tên: chị Myp cúp bế xinh đẹp ^^~

12:41am
2 notes

Anh ơi…

Bây giờ là 0:19 phút và mình mới trải qua một cơn ác mộng sâu. Bình thường mình toàn gặp ác mộng khoảng tầm 4h sáng nhưng không hiểu vì sao hôm nay nó đến sớm như vậy, phải chăng là để hoan nghênh cho việc đi ngủ từ 10h?

3 năm liền, mỗi khi gặp ác mộng đến mức giật mình tỉnh giấc mình chỉ làm được mỗi một việc là nhắn cho mối tình đầu “Anh ơi, em gặp ác mộng”. Dù là ở bất cứ thời điểm nào trong đêm anh - với 1 sự thần thánh nào đó đến bây giờ cũng không biết được - luôn gọi lại cho mình trong vòng chưa đầy 2 phút “Em mơ gì? Mà mơ gì kệ đi quên mất tiêu rồi mà ha. Đừng sợ có anh ở đây nè, giờ nói chuyện tới sáng cũng được”.

Hồi chia tay với anh được 1 thời gian, mình vẫn quen thói chụp điện thoại mỗi khi gặp ác mộng. Có lần cũng quên nhắn qua cho anh theo cái phản xạ tự nhiên nhất và cho tới khi nhận lại được tin nhắn của anh mình mới sực nhớ vì sao lại nhắn cho anh… “Không sao, mơ thôi đừng sợ, em ngủ đi”.
Là 1 giọng điệu khác, là 1 cách nói khác nhưng vẫn là hồi đáp vì có lẽ anh biết nỗi sợ hãi của mình đối với những cơn ác mộng lớn tới mức nào.

Đã 1 thời gian dài rồi, mình đã thôi không còn thói quen chụp điện thoại nhắn cho anh. Nhưng không thể chối cãi rằng sau mỗi cơn ác mộng sâu ấy người duy nhất mình nghĩ đến là anh. Vẫn thổn thức câu nói anh trong lòng “Anh ơi…”.

Giờ thì mình dứt cơn sợ rồi. Mỗi khi gặp ác mộng mà ngủ liền sau đó là lại ngay lập tức dính tiếp ác mộng khác; mình đã từng gặp 3 cơn ác mộng liên tù tì :(

Cứ thấy buồn, không tiếc nhưng mà buồn, không khóc nhưng nó kì kì….

April 20, 2014 at 11:51pm
2 notes
Reblogged from ndcd

ndcd:

cảm ơn Myp…
tự nhiên hôm nay muốn cảm ơn thế thôi.

***

Đồ khùng nhất thế gian, đồ điên giữa nhân loại.

Tao iu mày :)

2:55pm
1 note
Mình ngồi kéo kéo instagram thì mới chợt giật mình, lại là cái câu “Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng”, hơi lan man tí nhưng nhắc câu này thì mình lại nhớ cái email phân tích vì sao lại ví thời gian trôi như chó ngoài đồng của mình với Sâu. Rồi cuối cùng chốt lại câu trả lời bằng 1 cái gif post ở Tumblog cũ.

Quay lại vấn đề chính, cái giật mình đó là 50 weeks là 1 năm đúng không? Điều khác biệt là ở Instagram nó không note cái ngày chính xác mà chỉ báo là từ lúc mày post tới bây giờ là bao nhiêu ngày hoặc tuần (là tầm khoảng nữa mới chết).
Mình không giỏi đếm. Đã có lần hồi Đại học bài tiểu luận giải quyết vấn đề kinh doanh của mình sai bét khi dùng hướng phân tích “1 tháng có 4 tuần”, thầy chỉ hỏi “Em chắc không Phương?”.
Nên từ lúc nhìn con số *50w* đó tới giờ mình đếm đi đếm lại nhân chia cũng không biết có phải 50 tuần là 1 năm không. Nhưng mình cảm nhận được rõ nó là 1 năm và mình tin vào cảm giác của mình hơn tất cả.

Tấm hình này lúc được up lên, có 1 bạn kia nhắn tin liền cho mình “Kín vậy sao cứ vẫn thấy sexy là sao?”.

Tấm hình này ngoài việc nhắc nhớ 1 phần xưa cũ kia còn có 2 điều khác đó là tóc mình 3 năm rồi nó chỉ dài tới nhiêu đó, vì cứ ngay thời điểm này chẳng hiểu sao mình lại tỉa cho ngắn chút mà vô tình nó cứ ngắn cùng một mức; điều thứ 2 là chiếc nhẫn vương miện bằng bạc đeo trên ngón út mình mua ở hội chợ Thái, thích nhất cái đó nhưng mà có lẽ nó vẫn thất lạc nằm đâu đó ở Bát Tràng hay Hà Nội… câu chuyện về chiếc nhẫn là 1 câu chuyện khác mà đến giờ mình vẫn còn tiếc.

Một năm, trôi quá nhanh mà con người bản chất nắm bắt được bao nhiêu, để tuột mất bao nhiêu và còn sót lại bao nhiêu…?

Mình ngồi kéo kéo instagram thì mới chợt giật mình, lại là cái câu “Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng”, hơi lan man tí nhưng nhắc câu này thì mình lại nhớ cái email phân tích vì sao lại ví thời gian trôi như chó ngoài đồng của mình với Sâu. Rồi cuối cùng chốt lại câu trả lời bằng 1 cái gif post ở Tumblog cũ.

Quay lại vấn đề chính, cái giật mình đó là 50 weeks là 1 năm đúng không? Điều khác biệt là ở Instagram nó không note cái ngày chính xác mà chỉ báo là từ lúc mày post tới bây giờ là bao nhiêu ngày hoặc tuần (là tầm khoảng nữa mới chết).
Mình không giỏi đếm. Đã có lần hồi Đại học bài tiểu luận giải quyết vấn đề kinh doanh của mình sai bét khi dùng hướng phân tích “1 tháng có 4 tuần”, thầy chỉ hỏi “Em chắc không Phương?”.
Nên từ lúc nhìn con số *50w* đó tới giờ mình đếm đi đếm lại nhân chia cũng không biết có phải 50 tuần là 1 năm không. Nhưng mình cảm nhận được rõ nó là 1 năm và mình tin vào cảm giác của mình hơn tất cả.

Tấm hình này lúc được up lên, có 1 bạn kia nhắn tin liền cho mình “Kín vậy sao cứ vẫn thấy sexy là sao?”.

Tấm hình này ngoài việc nhắc nhớ 1 phần xưa cũ kia còn có 2 điều khác đó là tóc mình 3 năm rồi nó chỉ dài tới nhiêu đó, vì cứ ngay thời điểm này chẳng hiểu sao mình lại tỉa cho ngắn chút mà vô tình nó cứ ngắn cùng một mức; điều thứ 2 là chiếc nhẫn vương miện bằng bạc đeo trên ngón út mình mua ở hội chợ Thái, thích nhất cái đó nhưng mà có lẽ nó vẫn thất lạc nằm đâu đó ở Bát Tràng hay Hà Nội… câu chuyện về chiếc nhẫn là 1 câu chuyện khác mà đến giờ mình vẫn còn tiếc.

Một năm, trôi quá nhanh mà con người bản chất nắm bắt được bao nhiêu, để tuột mất bao nhiêu và còn sót lại bao nhiêu…?

April 19, 2014 at 11:05am
2 notes
Phần cơ thể mình thích nhất của con gái là đôi vai, nhất là ngay cái khúc xương bắt ngang, càng trơ xương ra lại càng thích. May mắn, xương mình nó cứ trơ ra, có thể vì quá "mình dây". Ai bảo xấu mặc kệ, mình cứ thích.
Có người từng nói là lưng mình nhìn sexy, thậm chí nó sexy hơn cả toàn thân "Tại sao phía sau của chị nhìn quyến rũ hơn cả phía trước". Mình chẳng biết, BBBB cũng nói với mình như vậy, cho nên ảnh toàn chụp lưng mình hoặc những lúc cái mặt mình đang ngó ngơ đâu đó.Cũng có thể tại mặt mình xấu, hoặc giả phía trước không được đầy đặn sexy như mấy bạn hotgirl.
Nhưng mà cái lưng sexy này là 1 đặc ân :). Vì người ta có thể dao kéo cho bất kì bộ phận cơ thể nào trở nên sexy hơn nhưng không thể dao kéo cho vai và lưng. Đơn giản đó là cái chỗ tầm thường nhất nhưng tự nhiên và quyến rũ nhất. À còn phần gáy và cổ nữa, ôi con gái!
Nhiều lần mình muốn gắn lên cái hình xăm nào đó nhưng lại nghĩ mình muốn nó cứ trần tục thế, nõn nà thế, cứ giữ thế đi là được. 
*Là tóc vương vai gầyLà héo hon tháng ngày.

Phần cơ thể mình thích nhất của con gái là đôi vai, nhất là ngay cái khúc xương bắt ngang, càng trơ xương ra lại càng thích. May mắn, xương mình nó cứ trơ ra, có thể vì quá "mình dây". Ai bảo xấu mặc kệ, mình cứ thích.

Có người từng nói là lưng mình nhìn sexy, thậm chí nó sexy hơn cả toàn thân "Tại sao phía sau của chị nhìn quyến rũ hơn cả phía trước". Mình chẳng biết, BBBB cũng nói với mình như vậy, cho nên ảnh toàn chụp lưng mình hoặc những lúc cái mặt mình đang ngó ngơ đâu đó.
Cũng có thể tại mặt mình xấu, hoặc giả phía trước không được đầy đặn sexy như mấy bạn hotgirl.

Nhưng mà cái lưng sexy này là 1 đặc ân :). Vì người ta có thể dao kéo cho bất kì bộ phận cơ thể nào trở nên sexy hơn nhưng không thể dao kéo cho vai và lưng. Đơn giản đó là cái chỗ tầm thường nhất nhưng tự nhiên và quyến rũ nhất. À còn phần gáy và cổ nữa, ôi con gái!

Nhiều lần mình muốn gắn lên cái hình xăm nào đó nhưng lại nghĩ mình muốn nó cứ trần tục thế, nõn nà thế, cứ giữ thế đi là được. 

*Là tóc vương vai gầy
Là héo hon tháng ngày.

9:19am
2 notes
Reblogged from ndcd

tin

ndcd:

em ngồi và ngắm thành phố

phía những mái nhà chen chúc những mảng xanh

ra xa,

chap tối sương mù vây quanh

ành đèn lấp lóo mịt mờ

và tin rang

một lúc nào đấy,

sẽ có người đủ trân quý sư mang mác này

cùng em

mà nghe phố ngủ yên bình.

April 13, 2014 at 7:40pm
1 note

"You are suppa duppa bitchhhhh"

Cũng chẳng phải lần đầu mà D nói thế, tự bản thân mình luôn thấy mình bitch đủ để bị không những một thằng chửi thẳng vào mặt mà là cả thế giới này, nhưng là mình bitch với bọn đàn ông :) mà D kia dù chửi trăm lần thì mình cũng hiểu rằng cái giọng ấy chứa 1 phần ngưỡng mộ, 1 phần “Sao con này giống mình thế”.

Bọn đàn ông thích cô, họ luôn biết cách làm vừa lòng cô. Có người tag cô vào tất cả những tấm hình chụp chó con, nhất là những tấm hình họ nâng niu chúng chỉ vì họ biết cô yêu chó. Có người sẵn sàng chạy từ đầu này đến đầu kia của Saigon chỉ để đưa cô mấy viên thuốc nhức đầu. Có người sáng sáng lại để trên bàn cô 1 ly cà phê sữa.
Để rồi nhận ra cô chỉ vờn họ như một con mèo vờn cợt những cuộn len của nó, chán chê thì thôi. Vì cô, từ lâu chẳng còn tin bọn đàn ông.

Đoạn trên là mình viết, tự nhiên mình thấy cách đàn ông thể hiện tình cảm với cô gái nào đó mà họ thích, cách họ tìm cách chiếm trái tim cô ấy, cái cách họ tỏ ra quan tâm cũng đều như nhau… trẻ con, vụng về, không đáng tin.

Mình thích nhìn phản ứng của 2 người đàn ông cùng thích mình khi họ ngồi chung 1 bàn, mình thích nhìn cách họ để ý từng cử chỉ của mình chỉ để chực lao vào lo lắng, chăm sóc. Con khốn :))))

Hôm ấy người đề ra ý tưởng gọi H ra là mình, nhưng người thực hiện lại là D, để rồi khi H xuất hiện mình cứ trố mắt “Ai mật báo mà biết ra đây vậy?”. D nói “Mày cứ ngây thơ như thật, nó mà biết đầu đuôi ngọn ngành từ mày thì nó giết mày chết”.
Vâng, anh ấy có quyền không thích mình, và anh ấy đáng lẽ ra phải chứng tỏ được cái sự chân thành của anh ấy thay vì tự PR bản thân với D rằng “H biết nhiều người con gái xinh đẹp hơn P nhiều, muốn quen H nhưng tự nhiên chỉ thích P”. Tình cảm nó là thứ không phải chỉ dùng lời nói là được, không phải thứ ràng buộc nhau.

Mình không đủ quyền năng để làm ai đó sống dở chết dở, đơn giản là BẠN CÓ QUYỀN LỰA CHỌN ĐỂ SỐNG DỞ CHẾT DỞ VÌ TÔI HAY KHÔNG.

Chán rồi thì thôi, cứ như chết rồi đi.

P.s: Có 1 cái máy ảnh được gắn cọng dây đeo, 1 chiếc nhẫn không đeo vừa và 1 cái áo khoác duy chỉ mặc 1 lần.

April 10, 2014 at 11:05pm
1 note

Tự nhiên thấy buồn

Trả lại cho mình cái cuộc sống giản đơn đi

Cái cuộc sống mà mọi người ra đường dẫu xa lạ cũng nhìn nhau nở một nụ cười.
Cái cuộc sống mà mọi người sống vì nhau, vì câu ca dao từ bao thuở nay
“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Tại sao ở Việt Nam, mà mình ra đường gặp mấy bạn Việt Nam, chỉ toàn không thèm nhìn mặt nhau hoặc nhìn nhau bằng nửa con mắt hoặc đôi khi tâm trạng mình tốt mình cười với mấy bản thì mấy bản nhìn mình như con điên. Còn mấy bạn Tây thì lúc nào cũng chủ động cười chào trước.
Là tại sao vậy!!!

Kiểu cứ như đang sống trong mơ, nhưng mà đã tửng có một cuộc sống như thế mà…