Vì cuộc đời là những chuyến đi....

Anh thương cái người con gái trong tấm hình này..nhìn bờ vai em lúc nào anh cũng muốn ôm em thật chặt…
Anh thương em..
Anh thương em lắm..
Và anh sẽ nói hoài là anh thương em. Được hông? :*

Trích lá thư thứ 47 của người kia.

Người trong hình đương nhiên là mình, do người kia chụp
Côn Đảo, 2014
Anh thương cái người con gái trong tấm hình này..nhìn bờ vai em lúc nào anh cũng muốn ôm em thật chặt…
Anh thương em..
Anh thương em lắm..
Và anh sẽ nói hoài là anh thương em. Được hông? :*
Trích lá thư thứ 47 của người kia.
Người trong hình đương nhiên là mình, do người kia chụp
Côn Đảo, 2014

kul-gaara said: Cuối cùng mình cũng tìm thấy bạn :) Hy vọng mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến với bạn, không còn buồn phiền nhiều nữa. Định chúc bạn ngủ ngon, nhưng ngày mai chắc bạn mới đọc được message này, nên Chúc bạn ngày mới tốt lành nha ;) From Hanoi w love ;)

Mình định bụng là sẽ trả lời private cho bạn, nhưng mình lại không muốn làm mất cái inbox này của bạn, mà bạn lại không mở ask để mình có thể vô đó nhắn cho bạn, mà mình im lặng thì cũng không được cho nên mình đành phải chọn cách public :)

Cảm ơn bạn, Saigon cũng hy vọng Hà Nội an nhiên và ngủ ngon đêm nay.

Mình không khó tìm, đơn giản là có muốn tìm hay không :)

ndcd:

Từ thou xưa đến muôn đời sau, những chú bọ cạp chạy trốn sự cô độc của mình, nhưng nỗi cô độc, nó đi theo lẹo dẹo bên trái bên phải, trên dưới, bên hông, như một cái bóng bị điều khiển bởi ánh sáng mặt trời, một thứ bất diệt.

Những chú bọ cạp mang niềm tự hào giống loài, quanh quất trong thành…

đậm chất Dương!

…

Your only problem, perhaps, is that you scream without letting yourself cry.
- Friedrich Nietzsche, Selected Letters (via hellanne)
"Thà về nhà đói còn hơn ăn cơm người ta mà không thoải mái"
Người này, lăn ra là ngủ nhưng mà sẻ thức kinh khủng, mình cựa quậy cái là mở mắt hỏi "Sao vậy?".Người này, làm biếng kinh khủng, chỉ thích nằm dài trên giường, mình bảo đi dẹp đồ đi lấy thuốc uống… thì cứ "Chút nữa, chút nữa đi" nhưng mà mình chực đi thì lại nắm tay kéo lại "Nam làm" rồi đứng phắt dậy.
Người này…

"Thà về nhà đói còn hơn ăn cơm người ta mà không thoải mái"

Người này, lăn ra là ngủ nhưng mà sẻ thức kinh khủng, mình cựa quậy cái là mở mắt hỏi "Sao vậy?".
Người này, làm biếng kinh khủng, chỉ thích nằm dài trên giường, mình bảo đi dẹp đồ đi lấy thuốc uống… thì cứ "Chút nữa, chút nữa đi" nhưng mà mình chực đi thì lại nắm tay kéo lại "Nam làm" rồi đứng phắt dậy.

Người này…

Là biển trời, mây núi và cây cỏ…

Pentax MV1 | 50f2
Hình film tui chụp

Côn Đảo 2014

"I’ll shut your mouth by my way if you keep talking like that"
You’re my sign, you guide me right to your heart.
Pentax MV1 | 50F2Hình film tui chụp
Côn Đảo 2014

You’re my sign, you guide me right to your heart.

Pentax MV1 | 50F2
Hình film tui chụp

Côn Đảo 2014

Lá thư thứ 41

Và rồi ta lại trở lại với cái khoảng cách xa xăm ấy, với những con chữ, với giọng nói rè rè qua đường mạng truyền kia.

Em đã một mình bước qua những năm tháng dài, sống với chính bản thân mình, với tất cả sự kiêu kỳ của 1 đứa con gái và cái sự mạnh mẽ có được qua lần vấp ngã. Nhưng mà tất cả những cái đó, nó hoàn toàn vỡ vụn trước anh, tất cả đều mềm nhũn khiến em chỉ muốn chui rúc vào anh, tránh xa cái thế giới ngoài kia. Vì tận sâu trong lòng, em biết mình không chai sạm, mình vẫn mềm yếu và cần được che chở.

Em cũng như anh từng nói "Không thích những chuyện tình cảm hững hờ". Em không muốn bắt đầu, không muốn bản thân mình dấn sâu vào đó. Em chán ghét, em không tha thiết chúng. Em càng gai góc thì em lại càng chứng tỏ cho bản thân mình thấy là nỗi sợ vẫn lấn át em rất nhiều.
Cho đến khi biết anh, từ cái đêm đầu tiên, mọi thứ đã rất khác. Những lúc nói chuyện với anh, em có cảm giác như em đang nói chuyện với chính mình, những lời anh nói nó giống như tiếng lòng em từ sâu thẳm tâm can.

Đã cảm thấy nhớ anh trước khi muốn gặp anh, đã cảm thấy hiểu anh trước khi biết về anh, đã thấy bản thân thương anh nhiều trước khi nhận ra mình đang yêu.

Em vẫn chưa thể tin rằng anh và em đã gặp nhau, đã dành trọn từng phút giây với nhau như mình đã từng nói. Tất cả giống như một giấc mơ mà ai cũng muốn 1 lần nữa được mơ lại. Mọi thứ chẳng phải diễn ra quá nhanh sao, để khi em đã cố nắm tay anh chặt như vậy mọi lúc mọi nơi có thể mà rồi em vẫn thấy nó là chưa đủ. Hay kiểu hôn trộm anh lúc anh ngủ cũng chẳng làm em thôi nhớ anh.

Có 1 thứ trên đời mà em rất ghét đó là nhìn lưng của ai đó đi xa mình, nhưng cũng chính vì thế em chọn cách đứng nhìn anh chạy xa dần thay vì để anh thấy lưng em quay đi. Em thề rằng em đã phải cố ngăn bản thân không chạy theo anh. Em ước rằng mình không phải rời xa như thế này, mỗi người một nơi như thế này, nó chỉ khiến em thấy lòng mình như mất đi một mảng rất lớn mang hình bóng của anh.

Em đã thấy anh ở đó, rất gần em, như không gì có thể xen vào giữa em và anh. Em đã chạm vào anh đủ để biết anh có thật.
Em đã trải nghiệm đủ cuộc sống của anh ở cái nơi xa xôi ấy để biết mình thương anh nhiều hơn. Nếu chỉ là qua câu chữ của anh thì xa chỉ có nghĩa là xa, chán chỉ có nghĩa là chán, mệt thì cũng chỉ là mệt. Nhưng giờ em thấm được xa có nghĩa là rất xa, chán có nghĩa là cực kì chán và mệt là khi anh thật sự rất mệt rồi.
Em thấy rằng mình sẽ phải thôi than thở, nhõng nhẽo với anh mới được. Vì người phải đi cả cây số để đến chỗ ăn là anh, người phải ngồi xe lâu ơi lâu để đi làm là anh, người phải đối mặt qua ngày tháng với bốn bề chỉ có biển và núi là anh…. chứ không phải em.

Vì thế giới này quá rộng lớn, còn em thì quá nhỏ bé và em còn vô dụng không có năng lực siêu nhiên nữa. Cho nên tất cả những gì em có thể làm là thương anh. Em cứ thương anh vậy thôi.
Dù là ở chốn xô bồ với đầy người và người, nhưng em chỉ sẽ nhìn về phía anh, sẽ chỉ thấy anh, mỗi anh mà thôi.

Em vẫn luôn nhớ về buổi sáng hôm ấy, em nằm nghe Niệm khúc cuối của Tuấn Ngọc dù em thích bản của chú Elvis Phương hơn, và anh thì ngồi đó nhìn em lẩm nhẩm theo lời bài hát.
"Tình ơi, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em"